Sủng Thiếp Dưỡng Thành Ký

Chương 5: Sợ tối



Dùng năm cung tì để đổi, đủ thấy thành ý.

Phó Diệp tuy chỉ là một tiểu nam hài sáu tuổi, nhưng trời sinh thông tuệ hơn người. Cho nên muốn lừa gạt hắn giống như những hài tử bình thường, là một chuyện cực kỳ khó khăn. Đôi mắt phượng đen nhánh của tiểu gia hỏa giống như nho đen giống nhau, cực kỳ giống vị phụ thân cửu ngũ chí tôn của hắn. Nếu không phải bởi vì tuổi quá nhỏ, hai má mềm mềm, toàn thân tràn ngập hơi thở trẻ con, nhìn thật là có vài phần uy nghiêm không thua gì phụ thân.

Tiêu Hành liếc mắt nhìn A Hạo, ánh mắt nhàn nhạt.

A Hạo có chút chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt Tiêu Hành.

Tuy là mới gặp, nhưng nàng nhìn Thái Tử điện hạ liền nghĩ tới đệ đệ của mình. Tuy rằng tiểu gia hỏa này trầm mặc ít lời lại diễn xuất lão luyện, lại làm nàng đột nhiên sinh ra vài phần thân thiết. Thái Tử điện hạ là do Thẩm Hoàng Hậu sinh ra, việc hôn nhân của Thẩm Hoàng Hậu cùng Cảnh Cùng đế cũng coi như một đoạn giai thoại Yến Thành. Phế truất hậu cung, độc sủng một người, đủ thấy sự sủng ái của Cảnh Cùng đế đối với vị Thẩm Hoàng Hậu này.

Chỉ là —— nếu muốn nàng tiến cung làm cung tì của Thái Tử điện hạ, nàng trong lòng thật đúng là không muốn. Trước mắt Thái Tử điện hạ đã mở miệng, nàng lo lắng thế tử sẽ thuận nước đẩy thuyền đem nàng đưa cho Thái Tử điện hạ.

Rốt cuộc, nàng cũng chỉ là một tiểu nha hoàn.

Phó Diệp nhìn Tiêu Hành không nói lời nào, lúc này mới nói:

“Chẳng qua chỉ là một tiểu nha hoàn, biểu thúc chẳng lẽ không chịu sao?” Ở trong mắt Phó Diệp, một nha hoàn chỉ giống như là một đồ vật trang trí, chẳng qua là đồ vật cực kỳ tầm thường. hắn thấy thích, cũng sẽ không ỷ vào thân phận tự tiện lấy đi, mà là qua sự đồng ý của chủ nhân. Đạo lý đều là nương dạy hắn, hắn luôn luôn ghi nhớ trong lòng, tuyệt đối không được ỷ thế hiếp người.

Hơn nữa, hắn khó mà thấy một nha hoàn nào thuận mắt vậy. Phó Diệp nhìn về phía A Hạo đang đứng ở bên cạnh, thanh âm non nớt hỏi:

“Ngươi nguyện ý tiến cung sao?” Nếu như là nha hoàn này nguyện ý, biểu thúc hẳn cũng không thể nói gì hơn.

Chỉ tưởng rằng đó là một tiểu công tử nhà giàu, không nghĩ tới là đương kim Thái tử. Tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng thân phận đằng sau kia, cũng là đắc tội không nổi. A Hạo nghe vậy lại liếc mắt nhìn Tiêu Hành một cái. Nàng thấy thế tử sắc mặt nhàn nhạt, đúng là một bộ dạng do nàng làm chủ bộ. A Hạo đương nhiên hiểu được, giờ phút này nếu nàng trả lời nguyện ý, thế tử nhất định cũng sẽ không ngăn trở gì, rốt cuộc cũng không thể vì mộtnha hoàn nho nhỏ mà đắc tội với Thái Tử điện hạ. Chỉ là —— A Hạo nghiêm túc nghĩ, nhẹ nhàng nói: 

“Đa tạ Thái Tử điện hạ nâng đỡ, chẳng qua nô tỳ nghĩ vẫn luôn hầu hạ bên người thế tử, không muốn rời đi Quốc công phủ.” Lời nói xem như cực kỳ trực tiếp.

Phó Diệp nghe xong, đôi mày nho nhỏ khẽ nhíu, có chút không vui vẻ.

hắn liếc mắt xem xét A Hạo, cảm thấy nha hoàn này thật không có nhãn lực, lúc sau lại xem mặt Tiêu Hành mặt. Tiểu gia hoả tâm tư mẫn cảm đột nhiên phát hiện ánh mắt của biểu thúc khi nhìn nha hoàn này có chút kỳ quái. Tiểu nam hài sáu tuổi đối với việc tình yêu tự nhiên là không biết, nhưng mỗi ngày nhìn phụ mẫu nhà mình hằng ngày ân ái, khó tránh khỏi sẽ mưa dầm thấm đất một ít. hắn cũng thường xuyên nghe mẫu thân nhà mình nhắc mãi, nói vị biểu thúc này của hắn vẫn chậm chạp chưa thành thân, sau lại dứt khoát đi theo nhị cữu công du lịch.

hiện giờ ánh mắt này……thật ra lại có chút giống khi phụ thân nhìn mẫu thân.

Phó Diệp nghĩ nghĩ, nói:

“Được. Chỉ là, nếu về sau ngươi thay đổi chủ ý, có thể lại đến tìm ta.” Đối với những thứ chính mình nhìn thuận mắt, tính tình Thái Tử điện hạ cũng sẽtốt một chút, cho nên giờ phút này biểu hiện cũng tương đối khoan dung.

A Hạo cong môi, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cơm trưa dùng ở Minh Viễn Sơn Trang.

Sau khi Tiêu Hành đi theo Hàn tiên sinh học vẽ, còn A Hạo lại tiếp tục bồi Phó Diệp một đường ở bên hồ thả câu. một buổi trưa, có thể coi như thu hoạch phong phú. Tới lúc chạng vạng, A Hạo mới theo Tiêu Hành ra thôn trang.

Thái Tử điện hạ còn hào phóng thưởng hai con cá chép béo mập.

A Hạo cười tiếp nhận, khéo léo nói: 

“Phiền công công nói với Thái tử, nô tỳ đa tạ Thái Tử điện hạ ban thưởng.” A Hạo cúi đầu nhìn hai con cá chép màu đỏ trong thùng gỗ, con cá phe phẩy cái đuôi chơi đến cực kỳ vui sướng. A Hạo ngẩng đầu, thấy thế tử gia nhìn chính mình. Trải qua một ngày này, A Hạo thật ra đã bớt chút câu nệ, đánh bạo nhỏ giọng đề nghị:

“Thế tử gia, ngày mai có thể nếm thử món cá chép chua ngọt mà nô tỳ làm được không?”

Thấy nàng đối chính mình bớt đi vài phần sợ hãi, Tiêu Hành hơi hơi gật đầu, nói: 

“Có thể.”

Từ đồ ăn sáng hôm nay, nàng nhìn ra khẩu vị của thế tử thiên ngọt, chắc cũng sẽ thích ăn cá chua ngọt. Nàng tự cảm thấy trù nghệ cũng không tệ lắm, sở trường nhất cũng chính là cá chua ngọt. Nàng vừa mới tới Ký Đường Hiên hầu hạ, đây là thời điểm yêu cầu đứng vững gót chân. Hôm nay nàng không chút do dự cự tuyệt đề nghị của Thái Tử điện hạ, tuy rằng là bởi vì chính mình không muốn đi, nhưng cũng sẽ làm thế tử gia thấy được sựtrung tâm của chính mình. Mặc kệ thế nào, tóm lại là một chuyện tốt.

A Hạo xách theo thùng gỗ lên xe ngựa. Hai người cùng nhau trở về Tĩnh Quốc công phủ.

Trở lại Tĩnh Quốc công phủ, sắc trời đã có chút tối. A Hạo đem cá tới phòng bếp nhỏ của Ký Đường Hiên, lại nhìn thấy Như Ý cô cô vội vã hướng thư phòng của thế tử chạy đến.

A Hạo tò mò, vội tiến lên hỏi: 

“Như Ý cô cô, phát sinh chuyện gì vậy?”

Sắc mặt Như Ý cũng không dễ nhìn, gương mặt tròn tròn gắt gao cau lại, thấp giọng nói với thấp A Hạo: 

“Lục di nương không cẩn thận đẻ non.”

Lục di nương? Mắt A Hạo nheo lại, có chút giật mình. Nàng tự nhiên hiểu được, Lục di nương là bảo bối trên đầu quả tim của quốc công gia. Nghe nóiLục di nương cùng quốc công gia đã từng là biểu huynh muội thanh mai trúc mã, nếu không phải sau này tiên đế tứ hôn, Quốc công gia cũng sẽkhông cưới Quốc công phu nhân, mà ủy khuất Lục di nương làm thiếp thất. Nàng ở trong phủ tuy rằng chỉ mới ba năm, nhưng sự sủng ái của Quốc công gia với Lục di nương vẫn biết một ít. Lục di nương thích ăn quả vải, mỗi năm vào mùa vải chín, bao giờ cũng sẽ đưa tới phòng Lục di nương nhiều nhất.

Chỉ là ——

Lục di nương là khi nào có thai? Trong phủ chính là một chút động tĩnh đều không có.

Như Ý nói:

“Lục di nương có thai không đầy ba tháng, vốn tính toán chờ thai ổn định mới nói. Nhưng hôm nay lục cô nương ở trong sân cùng ngũ cô nương xảy ra tranh chấp, Lục di nương tiến lên khuyên, một không cẩn thận đã bị lục cô nương đẩy ngã trên mặt đất, sau đó liền thấy đỏ…… Đứa nhỏ này liền không còn”

Như Ý mặt lộ vẻ háo sắc, nói:

“Thôi, không cùng ngươi nói. Ta phải đi nói cho thế tử gia……” nói rồi lại than một tiếng, “Cũng không hiểu được lục cô nương tạo nên tội nghiệt gì……”

Con nối dõi chính là chuyện quan trọng hàng đầu, lại nói Lục di nương ở trong lòng quốc công gia rất có phân lượng. Lục cô nương tuy là đích nữ, nhưng Quốc công gia đối với nữ nhi này không chút nào để bụng, trong lòng A Hạo liền có chút lo lắng. Nàng thấy thế tử từ thư phòng đi ra, phía sau còn mang theo Như Ý cô cô.

A Hạo nghĩ một chút, rồi cũng đi theo sau.

Lúc này lão thái thái, quốc công gia cùng quốc công phu nhân đều ở Đinh Lan Cư của Lục di nương.

Vừa bước vào, liền nhìn thấy Quốc công gia mặc một thân áo cổ tròn màu xám, ngồi bên cạnh lão thái thái cũng đầy mặt lo lắng. Còn có khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt lục cô nương Tiêu Ngọc Đề đang đứng bên người Quốc công phu nhân Lan thị, hai mắt hồng hồng, có lẽ là vừa mới khóc xong.

Lục cô nương Tiêu Ngọc Đề sinh ra đã xinh đẹp hoạt bát, còn ngũ cô nương đứng ở bên người Quốc công gia Tiêu Ngọc Tiêm lại mảnh mai dịu dàng, bộ dáng lớn lên cực giống Lục di nương, cho nên Quốc công gia đối với thứ nữ này cũng cưng chiều. Theo lý thuyết thế này thật sự là không nên, nhưng ai bảo Lục di nương đến niềm vui cho Quốc công gia. Lại nói tiếp lục cô nương cũng là một người đáng thương, nếu không phải hậu phương của Quốc công phu nhân cường đại, cuộc sống phỏng chừng cũng không có thoải mái như vậy.

Tiêu Ngọc Đề đỏ hoe mắt, nhìn Tiêu Hành đang tiến vào, ủy khuất gọi một tiếng: 

“Ca ca.”

Tiêu Ngọc Tú xuất giá nhiều năm, hiện giờ bên người Tiêu Hành cũng chỉ có một thân muội muội, tuy tính tình nhạt nhẽo, nói đến cùng cũng là vô cùng yêu thương. hắn cúi đầu nhìn Tiêu Ngọc Đề, mở miệng hỏi:

“Đến tột cùng chuyện là như thế nào?” hắn hiểu được muội muội tính tình có chút kiêu ngạo, nhưng cũng sẽ không vô lý đối xử với Lục di nương như vậy.

Tiêu Ngọc Đề thành thành thật thật giải thích: 

“Mới vừa rồi ta ở trong sân đụng phải ngũ tỷ tỷ, nhìn thấy nàng nuôi một con mèo nhỏ, cảm thấy thú vị liền muốn ôm một chút, không nghĩ tới kia con mèo kia tính tình kiêu ngạo, hung hăng cào ta một cái……” nói tới đây, Tiêu Ngọc Đề liền đem bàn tay đưa ra. Có lẽ còn chưa kịp xử lý, trên mu bàn tay trắng nõn, vết cào máu chảy đầm đìa nhìn mà ghê người. Nàng tiếp tục nói, “Cho nên…… Cho nên ta liền cùng ngũ tỷ tỷ đã xảy ra tranh chấp, Lục di nương mới vừa đi lại đây, liền không cẩn thận bị ta……” Thanh âm yếu bớt, phía sau nói đã rất rõ ràng.

Tĩnh Quốc công sắc mặt xanh mét nói:

“rõ ràng là chính mình làm sai chuyện, vậy mà còn có mặt mũi cùng Tiêm nhi cãi nhau.”

Quốc công phu nhân còn đang đứng ở đây, Quốc công gia lại không cho mặt mũi như vậy, đủ thấy Quốc công gia thiên vị Lục di nương cùng ngũ cônương. Vừa nói xong, ngũ cô nương Tiêu Ngọc Tiêm liền mở miệng, ôn nhu nói:

“Là ta không đúng, không nên cùng lục muội muội so đo.”

Tĩnh Quốc công vốn bảo vệ ngũ cô nương, nghe ngũ cô nương đem sai lầm ôm về mình, liền che chở nói:

“nói gì vậy? Sai không ở ngươi. Hôm nay Đề tỷ nhi làm hại Lục di nương đẻ non, không thể không phạt, người đâu —— lấy gia pháp.”

Gia pháp.

Nghe thấy lời này, khuôn mặt của Tiêu Ngọc Đề thoáng chốc trắng bệch, vội nhìn về phía mẫu thân Lan thị.

Lan thị sắc mặt bình đạm, nghe thấy lời Quốc công gia, đứng dậy đem nữ nhi kéo đến bên người, nói:

“Có ta ở đây, ai dám đụng đến nữ nhi của ta.” Lan thị xuất thân hiển quý, khí chất trên người thật làm người ta khiếp sợ. Lời nói nhẹ nhàng rơi xuống, cũng làm Tĩnh Quốc công nháy mắt thay đổi sắc mặt. hắn nhìn Lan thị, nói:

“Đề tỷ nhi tính tình này chính là bị ngươi chiều hư, hôm nay ta liền phải quản giáo nó..”

Lan thị khẽ nâng khóe môi, làm như cảm thấy có chút buồn cười: 

“Quốc công gia chưa bao giờ quản qua nữ nhi, hôm nay vậy mà lại muốn quản giáo, vừa quan tâm đã dùng roi”

“Ngươi ——” Tĩnh Quốc công nhất thời khó thở, cầm lấy chiếc roi bên người hạ nhân, nói, “Đây là một mạng người. Ngươi nếu cứ che chở nàng, về sau không biết còn sẽ xảy ra chuyện gì.”

Tiêu Ngọc Đề tuy rằng sợ đau, nhưng càng không muốn nhìn thấy cha mẹ chính mình phát sinh tranh chấp. Nàng hiểu được cha mẹ cảm tình khôngtốt, nếu là lại bởi vì chuyện của nàng mà nháo lên, về sau chỉ sợ càng thêm bằng mặt không bằng lòng. Tiêu Ngọc Đề nghĩ một chút, “Phịch” mộttiếng quỳ xuống, nói với Lan thị: 

“Việc hôm nay quả thật là nữ nhi không đúng, nương người không cần che chở nữ nhi.” Cuối cùng lại giương mắt nhìn Tĩnh Quốc công, nói, “Nữ nhi bằng lòng nhận phạt……”

Tĩnh Quốc công đối với nữ nhi này vốn đã không có nhiều cảm tình, hiện giờ lại đang nổi nóng, nghe xong lời này đột nhiên giương roi lên hung hăng đánh xuống.

Lục cô nương là cô nương thế gia mềm yêu, làm sao chịu được một roi của người tập võ như Quốc công gia? Nếu roi này thật sự đánh xuống, còn không phải da tróc thịt bong a.

A Hạo đứng ở một bên, không dám nhìn tiếp. Đột nhiên lúc này, Thế tử đứng ở bên cạnh nàng động tác cực nhanh đem lục cô nương đang quỳ trênmặt đất kéo lên. Roi của Quốc công gia đánh xuống, “Bụp” một tiếng đánh vào lưng thế tử.

A Hạo sợ tới mức che miệng lại.

Tiêu Hành mặt không đổi sắc đem muội muội kéo lên, nói với Tĩnh Quốc: 

“Hôm nay việc muội muội làm mặc dù có sai, chỉ là nàng tuổi còn nhỏ, hơn nữa cũng biết sai rồi. một roi này xem như người làm huynh như ta thay nàng chịu, hy vọng phụ thân cũng nguôi giận, không cần tiếp tục so đo.” hắn dừng một chút, lại nói, “Rốt cuộc —— hộ con nối dòng bất lợi, Lục di nương cũng có một phần trách nhiệm.

Lão thái thái tuy rằng không thích Lan thị cùng lục cô nương, nhưng đối với vị đích trưởng tôn này vẫn là đau lòng. một roi này đánh xuống, tức khắc tâm can đều run rẩy, vội đứng dậy nói: 

“Chuyện này liền như vậy đi. A Dung cũng thiện tâm, Đề tỷ nhi rốt cuộc tuổi còn nhỏ, hơn nữa…… nói đến cùng cũng là hài tử kia không có duyên phận.” A Dung là khuê danh của Lục di nương. Lão thái thái lại nhìn tôn tử của chính mình, vô cùng đau lòng, vội nói với A Hạo vẫn còn đang ngơ ngác, “Còn thất thần làm cái gì, nhanh mang thế tử gia trở về bôi thuốc.”

A Hạo nghe lão thái thái nói, chạy nhanh ngẩng đầu nhìn Tiêu Hành.

Lão thái thái lại đối với Lan thị nói:

“Được, hôm nay chuyện này liền đến đây kết thúc, ngươi cũng mang theo Đề tỷ nhi trở về đi. A Dung vừa mới đẻ non, đây là thời điểm tĩnh dưỡng, ồn ào nhốn nháo như vậy ra thể thống gì.”

đã đến thế này, Lan thị cũng không có gì để nói, liền trầm mặt mang theo nữ nhi ra khỏi Đinh Lan Cư.

A Hạo đi theo sau Tiêu Hành, một đường đi ra ngoài.

đã là buổi tối, Tĩnh Quốc công phủ đã treo đèn. Chẳng qua muốn đi Ký Đường Hiên còn phải đi qua một khu rừng trúc. Buổi tối gió lớn, thổi trúng xung quanh cây trúc rào rạt rung động. A Hạo trong tay cầm đèn đi ở đằng trước, vì thế tử gia phía sau chiếu sáng, lại bị đông lạnh đến run bần bật, thân mình thẳng run lên. Nghĩ mới vừa rồi thế tử gia che chở lục cô nương như vậy, A Hạo có chút hâm mộ. Nếu như mình cũng có một ca ca như vậy, có lẽ lúc trước cũng sẽ không bị bán vào Quốc công phủ làm nha hoàn.

Gió quá lớn, lập tức thổi tắt đèn trong tay nàng, xung quanh tức thì liền một mảnh đen nhánh.

“Thế tử gia?” A Hạo đang xuất thần, vừa thấy đèn tắt, liền dừng bước chân.

Tiêu Hành hiểu được nàng sợ tối, lại nói:

“không cần đốt đèn, đi thôi.”

đã nói như vậy, A Hạo cũng không còn lời gì để nói. Rốt cuộc hôm nay bởi vì sự tình lục cô nương, thế tử gia tâm tình cũng không được tốt, hơn nữa vừa nãy mới ăn một roi của Quốc công gia, phỏng chừng trong lòng cũng không thoải mái. Công tử nhà giàu, tính tình đều không tốt, chỉ không tốt một chút sẽ đem cơn tức xả lên đầu hạ nhân bọn họ. Lúc này, nàng tự nhiên sẽ không ngây ngốc đi chọc hắn.

Chỉ là ——

Đen như mực thế này, nàng nhìn đường thế nào a?

A Hạo mới vừa đi vài bước, dưới chân cũng không biết dẫm phải cái gì, thân mình liền lảo đảo trượt một cái. đang chuẩn bị té ngã, phía sau lại có mộtđôi tay vững vàng tiếp được nàng.

Ban đêm quá tối, A Hạo từng ngụm từng ngụm thở phì phò.

Lưng nàng dán vào ngực thế tử, đôi tay kia vòng qua nách nàng, gắt gao ôm lấy eo nàng để ngừa nàng té ngã. Hai cơ thể thân cận, nàng cơ hồ có thể ngửi được mùi trúc xanh nhàn nhạt trên người thế tử. A Hạo có chút kinh hoảng thất thố, vừa hoàn hồn liền hết sức muốn đứng lên, vừa vặn thế tử lại không có nửa phần muốn buông tay, chỉ không đầu không đuôi hỏi một câu: 

“Hôm nay những lời ngươi nói với Thái tử, chính là xuất phát từ trong lòng?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.