Đau Thương Đến Chết

Quyển 1 - Chương 18: Con chim bị giam cầm



Nhìn khung sắt vừa được lắp bên ngoài cửa sổ, Tư Dao gượng cười bước đến, hai tay nắm vào song sắt. “Thả tôi ra! Thả tôi ra!” Đàng sau vọng lại tiếng của Lâm Nhuận như “lồng tiếng” khớp với động tác của Tư Dao. “Xin lỗi, làm cho cô giật mình phải không. Bây giờ tôi vào được chứ?”

Tư Dao quay lại cười cười, giọng nói vẫn còn gượng gạo “Tự mình làm trò với mình, thế là để anh trông thấy! Bây giờ thì gay rồi, em đã thành một con chim trong lồng” Con mèo Linda cũng bước đến nhảy tót lên bệ cửa sổ, lấy móng cào cào các thanh sắt, nhìn ra ngoài đầy vẻ oán hận.

Lâm Nhuận nói” Vừa nãy tôi tập chạy ở ngoài kia nhìn thấy cái cửa sổ mới của cô, nên muốn hỏi xem bên công an đã có tin gì mới chưa? Vì là một vụ trộm, nên chắc là tối qua đồn công an mới chỉ điều tra sơ bộ, những người sáng nay đến có vẻ là “quân chủ lực”, chắc chắn có cao thủ của quận hoặc Sở công an.

Tư Dao nói” Sáng nay họ kiểm tra hiện trường kỹ lưỡng hơn, cũng không rõ là công an quận hay Sở, chỉ thấy họ hết lời khen ngợi kẻ đột nhập đó”.

-Nghĩa là làm sao?

-Bọn họ nói tên đó không để lại bất cứ dấu vết nào để có thể điều tra. Hắn đeo găng tay, đi giày vải loại phổ biến, trèo lên tầng bằng tay không, sơn vôi quét tường đều không bong rơi một chút nào. Hắn lại không dùng thuốc mê- loại cao thủ đích thực xưa nay đều không dùng thuốc mê-cho thấy tên này rất tự phụ.

-Vậy hắn mở cửa sỏ kiểu gì? Trước khi đi ngủ cô đã đóng chặt rồi mà? Việc tự động cài chốt là thế nào?

-Lúc đầu cũng không có ai nói rõ được, về sau họ gọi điện bảo một bác công an đến, bác ấy dùng kính lúp xem kỹ một hồi trên then cửa, nố đã có thể đáon được 8,9 phần. Kẻ đó dùng một sợi dây hợp kim cực mảnh, thò qua khe hai cánh cửa, lồng vào tai của cái chốt, thế là có thể đóng mở tùy ý, cũng hơi giống cách mở khóa. Bác ấy bảo, nói nghe thì dễ nhưng muốn làm được cũng cần kỹ xảo rất tinh vi.

Lâm Nhuận cúi đầu nghĩ ngợi ” Thế thì lẽ ra họ phải xác định được nghi phạm rồi mới phải. Nghĩ mà xem, đã có phép “khinh công” cao cường, lại có kỹ xảo mở khóa rất tinh vi, cả Giang Kinh này liệu được mấy người? Loại tội phạm này thường là đã có tiền án, tiền sự, các vị công an kỳ cựu trong ngành chắc có thể khoanh chúng lại”.

– Anh nói đúng, bác công an ấy cũng nói như vậy, nhưng còn nói thêm ” Những tên tôi biết hiện đều đang ngồi tù, bởi thế vụ này có khả năng là tội phạm chạy trốn từ nơi khác đến gây án. Nhưng hắn lại không giống kẻ trộm, hắn đã về tay không, thật hiếm thấy!

-Cô kiểm tra kỹ lại xem, đúng kà không mất gì cả à?

-Những đồ đáng tiền, tôi vốn chẳng có mấy, chỉ có vài thứ thì dường như hắn đều rờ vào rồi nhưng không lấy.

Trầm ngâm một lúc, Lâm Nhuận chợt hỏi “Cô có phải người vùng này không?

Tư Dao hỏi lại “Sao? Điều này thì có liên quan gì?”

Lâm Nhuận chưng hửng, nhìn thẳng vào Tư Dao nói “Cô không cần trả lời tôi. Tôi chỉ nghĩ, nếu cô có người thân hay bạn bề ở Giang Kinh thì nên đến đó ở tạm. Hiện giờ có vẻ như Sở công an cũng coi trọng vụ này. Chờ họ điều tra vài hôm, hoặc là có đầu mối, giả dụ có thể kết thúc vụ việc, thì cô lại về ở, chẳng phải là tốt hơn à?”

Tư Dao cũng cảm thấy có phần áy náy : Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ hơi thấy khổ tâm. Cha mẹ tôi hồi còn trẻ sống ở Giang Kinh, sau khi tôi tốt nghiệp cấp ba, thì họ chuyển về Hạ Môn. Mẹ tôi là người Giang Kinh, có một bà chị ruột vẫn ở Giang Kinh, nhưng không biết tại sao từ hồi còn trẻ hai người đã xung khắc. Bà bác này ghét tôi như xúc đất đổ đi, bác ấy hễ thấy tôi là sầm nét mặt. Càng quá đáng hơn là năm ngoái cha mẹ tôi qua đời, bác ấy cũng chẳng buồn về đưa đám. Bây giờ tôi dứt khoát không gặp, khỏi phải chuốc lấy sự khó chịu.

Nghe Tư Dao nói thực đáng ái ngại, Lâm Nhuận thở dài, nói nhỏ “Tôi hỏi có phần đường đột, không ngờ lại gợi lên những chuyện buồn của Tư Dao”.

“Không đâu, em hiểu, anh có ý giúp đỡ…”Tư Dao chợt tỉnh ra. Đúng, tại sao cô chỉ mải than thân trách phận, đến nỗi quên cả người đang ở bên cạnh quan tâm đến mình? Co dịu dàng : Anh và chị Lịch Thu đã giúp đỡ em rất nhiều, em không biết nên cảm ơn thế nào mới phải. Em sẽ nghe lời anh, hỏi Thường Uyển xem sao. Hai đứa vốn rất hợp nhau, nếu em muốn đến ở vài ngày, chắc sẽ không vấn đề gì”

Mắt Lâm Nhuận sáng lên, định nói gì đó song lại kìm được, chần chừ một lát mới nói – Không hiểu sao, ngay từ lần đầu gặp em, tôi đã cảm thấy…cảm thấy có lẽ trong cuộc sống em đã gặp nhiều việc không như ý, cần được quan tâm săn sóc. Tôi nghĩ..nhất định Lịch Thu cũng có cảm giác như vậy. Thực ra đâu có dễ để cho em có thể ín nhiệm chúng tôi như vậy.

-Anh đừng quên, có thể em sẽ là một khách hàng rất không biết điều, giống như vừa nãy…

-Em cũng đừng quên, tôi sẽ không coi em là khách hàng, trái lại sẽ gọi là “bà Dao” rồi đưa em ký một chồng tài liệu. Lâm Nhuận dặn dò Tư Dao nghỉ ngơi cho khỏe, rồi đi xuống tầng dưới.

Lâm Nhuận đi một lúc lâu, mà ánh mắt sáng rực của anh dường như vẫn đang thiêu đốt Tư Dao.

Cô đư mắt nhìn màn hình vi tính, hy vọng có thể làm dịu bớt ánh mắt và trái tim nóng bỏng.

Trên mạng QQ, “Con cóc lõi đời” đang đợi cô.

Con cóc: Nói xem, đi nhà thờ có hiệu quả không?

Yêu Yêu: Cũng thật khó nói, tôi đã đi rồi, và lại trông thấy người bạn đã chết ấy ở trong nhà thờ, mặc xiêm y của thiên sứ, nhưng vẫn là khuôn mặt đáng sợ lúc cận kề cái chết.

Con cóc: Thế thì phiền hà rồi!

Yêu Yêu: Sao?

Con cóc: Chắc chắn là bạn nhìn thấy ảo giác, đành đi khám bác sỹ thần kinh vậy.

Yêu Yêu: Đáng ghét!

Con cóc: Tôi nói thật mà, bạn ở Giang Kinh phải không?

Yêu Yêu: Sao bạn biết, bạn là ai?

Con cóc: Địa chỉ Ip của bạn đã cho tôi biết. Nếu bạn ở Giang Kinh có thể tìm được một bác sỹ thần kinh rất giỏi tên là Du Thư Lượng. Anh ấy hình như được bình chọn là một trong mười gương mặt trẻ tiêu biểu của Giang Kinh.

Yêu Yêu: Rốt cuộc bạn là ai?

Con cóc: Một người muốn giúp đỡ bạn

Yêu Yêu: Chỉ là ngẫu nhiên gặp nhau, tại sao lại muốn giúp tôi?

Con cóc: Chỉ cần mỗi người dâng hiến một chút tiình yêu, thế gịới này sẽ trở nên tươi đẹp. Câu này về ngữ pháp thì có vấn đề, nhưng rất mộc mạc. Bà nội tôi đã hơn 80 tuổi, khi hát Karaoke cùng tôi, vẫn thường hát bài này. Nhưng giọng hát của bà lại pha lối hát đại cổ Bắc Kinh, một bài hát nghiêm túc lại khiến chúng tôi cười chảy nước mắt.

Yêu Yêu: Bạn cũng ở Giang Kinh à? Khi nào rỗi nhất định phải đến nghe bà bạn hát.

Con cóc: Tôi ở Giang Kinh, khi nào bà tôi mở một show nhất định sẽ xếp cho bạn ngồi hàng trên.

Lúc này Hoàng Dược Sư cũng đã lên mạng, Tư Dao vội chào anh ta.

Hoàng Dược Sư: Thế ư? Thật đáng sợ!

Yêu Yêu: Vẫn có việc khiến cho Hoàng Đông Tà sợ hãi kia à?

Hoàng Dược Sư: Lại phải nhắc lại lần nữa, tôi chỉ là phiên bản thôi.

Yêu Yêu: Tôi quả thật hơi sợ.

Hoàng Dược Sư: Việc này khá là riêng tư, bạn không nên nói cho tôi biết. Nhưng, tôi lại rất muốn giúp bạn.

Yêu Yêu: Như thế là giả vờ rồi, không thể trách gì tôi.

Hoàng Dược Sư: Vụ việc đã kết luận chưa?

Yêu Yêu: Chưa, nghi phạm và động cơ đều không rõ ràng, tóm lại là hắn ta không muốn hại tôi.

Hoàng Dược Sư: Không thể chỉ trông chờ công an phá án, bởi vì người hiểu bạn nhất vẫn là bạn, bạn nên liệt kê ra một “danh sách đên” để tìm ra nghi phạm.

Yêu Yêu: Nhưng tôi không biết rốt cuộc hắn muốn gì?

Hoàng Dược Sư: Đoán động cơ còn khó hơn đoán nghi phạm nhiều, vì phạm vi quá rộng. Tôi hỏi bạn, tên đó có để lại dấu vết như vân tay, dấu chân không?

Yêu Yêu: Không. Hắn trèo tường lên tầng hai, sơn vôi tường không hề bong rơi một tý nào.

Hoàng Dược Sư: Hắn nhất định đã chuẩn bị từ trước.

Yêu Yêu: Chỉ thế thôi à? Tôi cứ tưởng anh sẽ nói câu gì đó rất hoành tráng.

Hoàng Dược Sư: Bạn không có đầu mối nào về động cơ của hắn, cho thấy hắn rất hiểu cuộc sống của bạn, ngay cả những việc vụn vặt bạn khôngn ghĩ tới cũng có thể trở thành động cơ của hắn.

Yêu Yêu: Ý anh là hắn ở ngay bên tôi? Nhưng tôi chưa hề gặp hắn?

Hoàng Dược Sư: Hắn có để cho bạn nhìn thấy mặt không?

Yêu Yêu: Đương nhiên là không, tôi chỉ phán đoán qua dáng người.

Hoàng Dược Sư: Dáng người có thể che giấu được. Tôi chỉ muốn khuyên bạn nên lưu ý hơn, việc này hơi kỳ quái, bạn không nên nhẹ dạ cả tin bất cư ai, kể cả tôi.

Yêu Yêu: Anh ở đâu thế?

Hoàng Dược Sư: Tôi ở Thung lũng Silicon, Mỹ

Yêu Yêu: Vậy thì tôi cơ bản có thể loại trừ anh.

Hoàng Dược Sư: Nhầm rồi! Bạn không thể laọi trừ bất cứ ai. Bạn nhất định phải luyện cái thói quen tư duy này.

Yêu Yêu: Tôi chợt nhớ đến một người bạn rất thân của tôi trước kia, cũng có thói quen tư duy chặt chẽ như vậy. Trước hết bắt đầu nói về những người gần kề tôi, trong khu nhà tôi đang ở còn có ba hộ khác nữa, họ đều rất đang nghi à? Một phóng viên, tính tò mò chắc chắn là cực mạnh; một anh luật sư đẹp trai, tôi không muốn nghĩ anh ta là người xấu, một giáo viên dạy nhạc, xinh đẹp không thể tả được, nhưng hơi kỳ lạ, chỉ thích bóng tôi.

Hoàng Dược Sư: Đương nhiên bọn họ không cần trèo vào theo lối cửa sổ.

Yêu Yêu: Nhưng cửa chính tôi đã khóa rồi

Tiếng gõ cạch cạch bỗng vang lên, là tín hiệu có tin gửi tới. Cô nhìn lời thoại vừa chuyển đến, đột nhiên choáng váng.

Là Kiều Kiều!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.