Đạo Mộ Bút Ký

Quyển 2 - Chương 9: Thuyền quỷ



Tôi thấy tất cả mọi người đều vội vã
ngoảnh đầu sang hướng khác, không một ai dám nhìn về phía con thuyền mục nát. Trong lúc hoang mang chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, tôi không dám
tự ý làm bừa, vội vàng quay lưng lại giống như bọn họ. Cô gái kia run
rẩy nói với tôi: “Dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không được quay đầu
lại. Thậm chí nếu có thứ gì đó chạm vào anh, thì cũng phải làm ngơ như
không biết.”

Tôi nghe cô nói vậy, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối: “Cô đừng dọa tôi chứ. Ở đây thì có thứ gì chạm vào tôi được?”

Cô ta liếc tôi một cái, nhẹ nhàng nói:
“Anh không tin thì thôi, cứ chờ lát nữa sẽ biết ngay. Giờ thì mau mau
ngó qua chỗ khác đi!”

Tôi thấy cô ta nói năng kỳ lạ, rồi lại
nhìn đến bộ dạng sợ hãi của các thủy thủ khác trên thuyền, thật chẳng
giống như đang cố tình hù dọa tôi, bèn nhẹ giọng hỏi: “Dù sao cô cũng
phải nói cho tôi biết, thứ đó rốt cuộc là gì?”

Cô gái kia dùng tay ra hiệu giữ yên lặng: “Đừng hỏi nhiều! Đó là oan hồn tới đòi mạng!”

Cô ta càng nói càng khiến tôi cảm thấy sợ hãi, cái cổ suýt nữa đã không nhịn được mà xoay ra đằng sau nhìn một
chút. Vội vàng nhéo đùi mình một cái thật mạnh, tôi gắng gượng giữ cổ
mình cứng đờ như bó thạch cao để khỏi làm ra điều gì đáng tiếc.

Con thuyền nghiêng ngả chao đảo theo từng đợt sóng, trên boong thuyền rộ lên những tiếng kèn kẹt, nghe chừng cũng sắp long ra từng mảnh rồi. Tay tôi tóm lấy hai cái vòng sắt trên mép
thuyền, cái mông dính chặt vào nó để đứng cho vững, nhưng nửa người trên vẫn không ngừng lắc lư, lại còn cái cổ không được động đậy nữa. Tôi cảm giác mình y chang một con lật đật lắc tới lắc lui, có mấy lần lắc mạnh
đến nỗi thiếu chút nữa thì tuột tay.

Lúc này, tôi đã có thể nghe được âm thanh phát ra từ con thuyền quỷ, kẽo cà kẽo kẹt, nghe cứ như có người đang đi lại trên boong thuyền. Nước biển hắt lên theo từng đợt sóng khiến người tôi ướt đẫm, cộng thêm mồ hôi lạnh của mình, cảm giác vô cùng khó chịu. Tôi nhịn không được khe khẽ hỏi cô gái kia: “Hình như có người đang đi
lại trên boong thuyền. Vừa rồi cô có nhìn lầm không?”

Cô ta vô cùng sợ hãi, cố gắng bĩu bĩu
môi. Tôi nhìn theo hướng miệng cô chỉ, thì ra là một tấm kính trên
khoang chứa hàng, phản chiếu rất rõ ràng tất cả những gì đang diễn ra
phía sau. Một chiếc thuyền đánh cá lớn gần bằng thuyền của chúng tôi
đang đong đưa lúc ẩn lúc hiện, cách thuyền chúng tôi càng ngày càng gần. Những gì xem được mỗi lúc một rõ ràng, tôi nhanh chóng nhìn thấy một
lớp gỉ sắt màu trắng như bông bao phủ con thuyền kia, nhìn độ dày có thể khẳng định nó đã chìm dưới đáy biển chừng mấy chục năm rồi. Thật chẳng
hiểu vì sao một con thuyền như vậy còn có thể nổi lên mặt biển, hơn nữa
phía trên còn thấp thoáng ánh đèn.

Những con thuyền ma xuất hiện trong tiểu
thuyết đều được miêu tả mục nát tan hoang, nhưng cơ bản vẫn còn có thể
sử dụng. Nhưng con thuyền kia đã hoàn toàn mục nát hư hỏng, mang đi
thanh lý được rồi, trông cứ như mới vừa trồi lên từ dưới đáy biển vậy.
Đầu óc tôi xoay chuyển rất nhanh, nhớ lại những bản tin về thuyền ma
từng xem, hình như chưa bao giờ nghe tới loại thuyền có hình dạng như
thế này.

Con thuyền kia mỗi lúc một gần, tôi mơ hồ cảm thấy có điều gì đó bất thường, khe khẽ nói: “Tiểu thư, cứ như thế
này cũng không phải cách hay, hình như con thuyền quỷ kia tính đâm vào
thuyền ta thì phải. Sao cô không bảo lão lái thuyền mở hết tốc lực đi?”

Cô gái kia cũng có chút sợ, tóc bết hết
lên mặt cũng không nghĩ tới chuyện vuốt sang một bên, cô nói: “Lúc nào
cần chạy thì ông ấy sẽ cho thuyền chạy. Trọng tải của hai thuyền chắc
cũng chẳng khác nhau là mấy, nó có đụng tới đây cũng không sợ. Anh cứ
bám cho chặt thì sẽ không rớt xuống đâu.”

Tôi không biết giọng điệu của cô ta là
nhắc nhở hay châm chọc mình nữa, nói: “Chỉ sợ lão ta chờ thời cơ nhảy
thuyền trốn một mình, đố cô tóm được lão ta đấy.”

“Anh đừng có mà ở đó đâm bị thóc chọc bị
gạo. Thuyền đánh cá chính là sinh mệnh của ngư dân, cho dù có chết họ
cũng không bao giờ bỏ thuyền.” Cô ta bắt đầu nổi giận, “Anh còn lảm nhảm nữa coi chừng tôi đẩy anh xuống!”

Tôi nghe cô ta dọa như vậy, cũng chẳng
muốn nói nữa, tập trung chú ý quan sát con thuyền quỷ phản chiếu trên
tấm kính thủy tinh. Với tốc độ của nó, chắc là lúc đụng nhau cũng chỉ
tạo chút chấn động nho nhỏ thôi (về sau mới thấy suy nghĩ ấy thật ngu
ngốc), trong lòng dần dần bình tĩnh trở lại.

Thuyền kia càng ngày càng gần, tôi có thể nhìn thấy rõ ràng trên đó chẳng có thứ gì cả. Trong đầu vốn tưởng tượng ra những cảnh tượng kinh khủng, tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Con
thuyền kia đã tới rất gần, xem ra sắp sửa đụng vào thuyền chúng tôi rồi. Tôi nhắm mắt lại, cắn chặt răng, chuẩn bị đón lấy khoảnh khắc hai con
thuyền va vào nhau.

Chỉ trong nháy mắt, âm thanh phía sau đột nhiên biến mất. Tôi giữ nguyên tư thế mười mấy giây, đoán chừng cho dù
nó có muốn đụng chục lần thì cũng đụng xong rồi, nhưng vẫn chẳng nghe
thấy động tĩnh gì, không khỏi cảm thấy kỳ quái. Lúc này, tôi chợt nghe
thấy tiếng kẽo cà kẽo kẹt trên boong thuyền truyền tới từ phía sau lưng, trong lòng có chút hoảng hốt. Len lén hé một mắt ra, nhìn tấm kính trên khoang chứa hàng, con thuyền quỷ đã nằm song song dựa vào thuyền của
chúng tôi, còn phía sau lưng tôi không có gì cả.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, thử nhìn sang bên
cạnh, chỉ thấy cô ta cũng đang nhìn chằm chằm vào tấm kính giống mình,
sợ đến mức ngây dại. Tôi cảm thấy hình như có cái gì đó kỳ quái, cố gắng nhìn kỹ, chỉ thấy trên vai cô có hai bàn tay khô quắt vắt lên.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.