======Quảng cáo=====

Hàng rỉ nước ướt nhẹp...

Siêu mớiChuyên trang game tổng hợp - update 24/7

Siêu mớiTử vi 2014

iWin 280 HD - Game Bài Chính Hiệu iWin
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Ngôn Tình

99 ngày làm cô dâu 

Đăng ngày 25/10/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 13 -> 15

Q.4 – Chương 13: Trở lại biệt thự Bán Sơn

Tô Nhiễm không ngờ Lệ Minh Vũ lại mang cô đến biệt thự Bán Sơn. Mọi thứ ở đây vẫn y chang bốn năm trước, cách bố trí bày biện, nội thất đều không thay đổi. Và hiện tại trong biệt thự vẫn chỉ có một mình cô, không người làm, cũng không quản gia.

Tối qua, Lệ Minh Vũ chở cô đến đây rồi đi. Suốt một ngày, cô bị nhốt ở biệt thự, cửa sổ và cửa lớn đều khóa chặt, cô muốn chạy đi khó vô cùng. Điện thoại di động của cô bị anh lấy đi, điện thoại phòng khách cũng bị anh nóng giận cắt đứt, cách ly cô với thế giới bên ngoài.

Tô Nhiễm cuộn mình ngồi cạnh cửa sổ phòng khách, lặng lẽ nhìn mưa rơi như trút nước bên ngoài. Màn mưa bao phủ toàn bộ thế giới, làm cô không còn thấy rõ cây ngô đồng trên hành lang. Một chú chim nhỏ run rẩy dầm mưa ướt sũng vỗ cánh trú ngoài cửa sổ, cô nhìn đến yêu thương. Giờ này phút này, cô mong muốn mình có thể sưởi ấm cho chú chim này qua tấm kính ngăn cách biết bao nhiêu. Đáng tiếc, cái gì cô cũng không làm được.

Đột nhiên, hai ánh đèn xe sáng chói xuất hiện, Tô Nhiễm sửng sốt, cảnh này làm cô nhớ tới quãng thời gian vừa kết hôn với Lệ Minh Vũ vào bốn năm trước. Đêm mưa, cô cũng lẳng lặng chờ anh về nhà.

Nhưng bốn năm trước là hạnh phúc, còn lúc này đây cô chỉ có bất an và hoảng loạn.

Anh lại tự mình chạy xe về. Xuống xe, ngay cả dù cũng không bật, anh liền loạng choạng bước đi. Rõ ràng anh đã uống rượu. Tô Nhiễm đờ người, mãi đến khi cửa phòng khách mở toang, mãi đến khi…Lệ Minh Vũ đi đến.

Chú chim ngoài cửa sổ dường như nhận ra sự bất thường trong phòng, liền vỗ cánh bay đi ngay. Tô Nhiễm vô cớ cảm thấy cô đơn, lại nghe tiếng đóng cửa, đôi mắt đen thẳm nhìn chăm chú về bên này, cô mới có phản ứng, im lặng đi lên lầu.

Khi tỉnh táo, anh vẫn có thể tổn thương cô. Cô không biết, lúc say rượu, anh sẽ còn làm ra chuyện tàn nhẫn đến nhường nào.

Hình dáng cô bỏ chạy đập vào mắt Lệ Minh Vũ, anh nhếch môi, cởi áo khoác ướt sũng mưa vứt lên sofa, rồi cũng chầm chậm bước theo lên lầu, tựa như con mèo bình tĩnh đang từ tốn xem màn biểu diễn vụng về của chuột.

Tô Nhiễm vô thức quay đầu lại, lúc này sấm chớp cũng vừa lúc cắt ngang màn đêm, cô sợ hãi nhìn phía sau mình.Từng bước đi của anh tiến lên lầu hai hệt như ma quỷ đến từ màn đêm, môi anh cong lên một nụ cười, còn ánh mắt thì lạnh hơn cả cơn mưa đêm ngoài cửa sổ. Có một kiểu đàn ông rất hòa hợp với đêm khuya, và Lệ Minh Vũ chính là kiểu đàn ông này.

Trong không khí, mùi rượu nhàn nhạt hòa lẫn vào hương hổ phách thân quen, tạo thành hương thơm cám dỗ khó nói thành lời.

Tô Nhiễm chạy chân không vào hành lang, chỉ tiếc bước chân của người đàn ông đằng sau rất lớn, một bước chân của anh đã đuổi kịp vài bước của cô. Trong đêm mưa thế này, một người đàn ông say rượu như vậy, dù cho Tô Nhiễm can đảm hơn cũng sẽ sợ. Cô chạy thẳng một mạch đến căn phòng nằm cuối hành lang, hoảng sợ mở cửa trốn vào, Lệ Minh Vũ thấy vậy, sải bước nhanh hơn. Ngay khi Tô Nhiễm định đóng cửa lại, tay anh bỗng chốc chặn ngang cửa phòng.

“A…” Tô Nhiễm không thể đóng cửa hoảng sợ hét lên. Loáng cái, anh liền hung hãn mở văng cửa phòng. Anh đứng nơi cửa, đèn từ ngoài hành lang chiếu bóng anh lên thảm trải sàn, to cao cường tráng như thần linh.

Tô Nhiễm cả kinh bước từng bước về sau, sắc mặt cô tái nhợt.

Lệ Minh Vũ đi đến, tiện tay đóng cửa phòng, sau đó…khóa chặt.
“Anh muốn làm gì?” Tô Nhiễm cố gắng bình tĩnh, nhưng vì anh đang đến gần hơn mà cô càng lúc càng hoảng sợ. Sấm chớp ồ ạt ngoài cửa sổ cùng người đàn ông trong phòng đang đến gần đều khiến cô bất an.

“Em nói đi?” Anh chợt cười, tháo cravat xuống. Khi say rượu, anh có vẻ lười biếng hơn, nhưng nguy hiểm vẫn không chút nào giảm đi.

Cô bỗng dưng hiểu rõ anh muốn gì, sắc mặt cô thoáng chốc càng thêm trắng bệch như giấy. Cô chỉ biết anh mang cô đến đây chắc chắn không có chuyện tốt, chưa kịp né tránh, cả người đã như gà con bị anh túm lấy, rồi bế cô lên.

“Bỏ, bỏ ra…ưm…” Anh quăng cô lên giường, cô đau đến nhăn mặt. Ngay sau đó, anh liền đè thẳng lên người cô.

“Anh…”

Không đợi mở miệng, môi anh đã hạ xuống, tay anh cũng không chút ngần ngại cởi hết quần áo trên người cô. Cơ thể cô mềm mại có thể cảm nhận trọn vẹn sức nóng từ người anh. Cô cắn mạnh vào chiếc lưỡi thấm đầy mùi rượu, anh liền thả cô ra, cau mày quan sát cô.

“Đường đường là bộ trưởng, uống say rồi chỉ biết kiếm phụ nữ phát tiết ư?” Tô Nhiễm run cầm cập, tuy cô sợ nhưng vẫn cố bình tĩnh, nhìn anh giận dữ.

Lệ Minh nằm đè lên cô, nhìn khuôn mặt cô tái nhợt, đôi mắt đen thẳm thoáng ngẩn ra, “Phát tiết? Em dùng từ này hay lắm. Nếu đêm nay tôi không làm vậy, chẳng phải là lãng phí công sức dùng từ của em ư?”

“Anh làm gì? Buông tôi ra. Anh là đồ khốn…” Cô giãy dụa, thế nhưng Lệ Minh Vũ ở trên cô lại như sư tử đang bị chọc giận.

Tay Lệ Minh Vũ chầm chậm vuốt ve nửa người trên để trần của cô, tựa như đang thưởng thức viên ngọc xinh xắn nhất. Anh cởi luôn cả quần jean của cô, sấm chớp đánh ngang, cả người cô hoàn toàn trần trụi. Ngoại trừ run rẩy, cô cũng chẳng thể giãy dụa. Cô cũng chẳng hét to sợ hãi, cô chỉ cắn mạnh môi, nhìn tay Lệ Minh Vũ di chuyển trên cơ thể mình, ngón tay anh nóng hổi là lên da thịt cô, nhìn ánh mắt anh ngày càng tối thẳm, hô hấp của anh càng lúc càng khàn đục…

“Bộ dáng run rẩy của em quả là mê người.” Anh ép người xuống, đột nhiên cắn vành tai cô, giọng nói trầm thấp đầy ngụ ý, “Em hiểu rõ đàn ông khi phát tiết là sao không? Cái được gọi là phát tiết chính là tôi có khả năng giày vò em suốt hai ngày, để em không thể xuống giường.” Nói xong, giọng nói anh càng thêm khàn đục, bàn tay nóng bỏng lướt lên mông cô, “Em có muốn biết đàn ông giày vò phụ nữ như thế nào không, hở?”

Tô Nhiễm ngơ ngác nhìn anh, áo sơmi trên người anh hơi phanh ra, để lộ làn da màu đồng săn chắc. Mỗi một đường nét trên cơ thể anh đều ẩn chứa ma lực đầy quyến rũ. Cô nhìn đến hoảng hốt, lời anh nói khiến cô thêm sợ hãi. Cô bất giác nhớ tới đêm của bốn năm trước và cảnh trên xe vào ngày hôm qua, có phải anh muốn giày vò cô như vậy không?

Anh dường như đọc hiểu tâm tư của cô, anh nhếch mày, chậm rãi lắc đầu, “Dù là bốn năm trước hay là tối hôm qua, tôi đều nương tay với em. Đêm nay, tôi sẽ đối xử với em như một người phụ nữ thật sự. Em có thể đón nhận nổi không?”

Nhớ tới dáng dấp cô e thẹn đau nhức bên cạnh anh bốn năm trước, máu nóng trong người anh liền sôi trào.
Tô Nhiễm bị lời anh nói dọa đến cứng đờ. Cô chưa bao giờ trải qua chuyện nam nữ, thể nghiệm trực tiếp nhất vẫn là lần kia của bốn năm trước. Lời nói của anh đầy ngụ ý và uy hiếp. Rốt cục cô cũng hiểu lần này anh sẽ làm thật. Cảm giác này tuy được nhiều tác giả miêu tả rằng rất tốt, nhưng bây giờ cô lại không cảm thấy dù là một chút. Cô chỉ thấy việc bị anh giữ chặt trên giường là nhục nhã.

Nhưng anh lại có vẻ hứng thú với nỗi sợ hãi của cô, cong môi cười, “Đêm nay, tôi sẽ cho em nếm thử khoái lạc và thống khổ của phụ nữ.”

Tô Nhiễm cảm giác rõ ràng hơi thở của anh dần gấp gáp hơn, ánh mắt anh nhìn cô cũng dần tối tăm điên cuồng, tựa như mãnh thú hoang dã chuẩn bị xé rách con mồi. Giây phút này, cô thật sự thấy sợ vô cùng! Cô muốn chạy trốn, lại bị khóa chặt trên giường, rồi lại bị anh đè lên người. Muốn trốn tránh căn bản là vô vọng. Cô không ngờ cảnh tượng tồi tệ này lại xảy ra với mình.

“Sợ? Em vẫn nhạy cảm như bốn năm trước…” Giọng nói Lệ Minh Vũ trầm khàn, tay anh giữ lấy ót cô. Anh hôn lên chân mày, đôi mắt, chóp mũi, rồi quấn quýt môi cô, dịu dàng mà quyến luyến, thân mật mà gấp rút, khiến cô không cách nào lùi bước, cũng chẳng cách nào cự tuyệt. Một luồng điện tỏa ra khắp người Tô Nhiễm, tay chân cô tê dại, cảm giác say mê mãnh liệt làm cả cơ thể cô run rẩy.

Giọng Lệ Minh Vũ khàn khàn rót vào tai cô, “Tô Nhiễm, đêm nay em đừng hòng ngủ…”

Những lời nói này như một chậu nước lạnh xối thẳng vào đầu cô. Lý trí cô chợt thức tỉnh, cô kinh hoàng thì thào: “Không, không được…” Chỉ tiếc, anh ôm cô đến nghẹt thở, sức lực từ tay anh lại lớn đến kinh người, khiến thanh âm của cô từ từ vỡ vụn. Giây tiếp theo, thanh âm cự tuyệt bị bao phủ hoàn toàn, anh hôn môi cô, buộc cô chỉ có thể thụ động ngửa đầu. Hơi thở rối loạn từ anh đối với phụ nữ cũng là một liều thuốc độc trí mạng…

Tô Nhiễm nghe được tiếng kéo khóa quần của anh, cô vô thức nhìn theo, tầm mắt lại rơi vào “khí thế bừng bừng” bên dưới quần lót nam. Nhớ đến cảm giác đau buốt của bốn năm trước, cơ thể cô bất giác run sợ.

“Phản ứng của em khiến đàn ông cực kỳ tự hào.” Khuôn mặt điển trai áp sát vào môi cô nói nhỏ.

Cô gần như quên anh là anh rể của cô, cô gần như quên dáng vẻ phẫn nộ của Hòa Vy.

Bên dưới ngón tay anh, cô không ngừng bật ra âm thanh đầy đê mê, một lần rồi lại một lần lên đến đỉnh cực lạc, cơ thể cô cũng từ từ trống rỗng hư không.

“Đừng như vậy…” Cơ thể cô liên tiếp trào dâng vui sướng vô tận ập vào thể xác và linh hồn, mắt cô rươm rướm nước.

“Em nhạy cảm như vậy, kế tiếp phải làm sao em mới chịu đựng nổi?” Lệ Minh Vũ quyến rũ cô. Cơ thể cô căng cứng hết lần này đến lần khác khiến anh càng càng lúc càng điên cuồng, nhưng vừa nhớ tới đêm đó của bốn năm trước, anh vẫn cố gắng nhẫn nhịn.

“Đừng… Chúng ta không thể như vậy…” Tô Nhiễm vốn không ý thức được khẩn cầu của cô tràn ngập quyến rũ. Động tác đêm nay của anh càng khiến cô trầm luân đến tột cùng của vui thích và dằn vặt, nó còn hơn cả đêm đó của bốn năm trước.

“Vậy chúng ta đổi cách khác.”

“Không…” Toàn thân Tô Nhiễm khô nóng, cô khó chịu thở nặng nhọc, thất thần cầu xin anh, anh lại giống như đêm đó bắt đầu giày vò cô ư?

Nhìn cô ửng hồng nằm bên dưới, vẻ mặt đáng yêu, nũng nịu lại cám dỗ, đáy mắt Lệ Minh Vũ ánh lên trìu mến thương yêu. Anh hơi nhấc eo cô lên cao, khiến mềm mại và nhiệt tình của cô thấm ướt anh.

Cơn mưa lạnh lẽo trút nước ngoài cửa sổ, độ nóng trong phòng không ngừng tăng cao.

“Nhiễm, em là của tôi.” Giọng anh dịu dàng ấm áp rơi vào vang vọng bên tai cô, khiến cô bỗng sợ hãi, trái tim cô như sắp bật tung ra ngoài. Khi thấy anh nâng eo mình cao hơn, cái bóng Hòa Vy chợt hiện lên trong đầu cô.

“Không, chúng ta không thể như vậy. Tôi… tôi không thể có lỗi với Hòa Vy, không thể. Đừng ép tôi nữa, xin anh…” Cô giãy dụa, nước mắt cô đong đầy nơi hốc mắt.

Hơi mù thay thế vẻ dịu dàng hiếm có trong mắt Lệ Minh Vũ, chợt vỗ nhẹ vào mông cô một cái, môi anh đột nhiên cong lên, anh lại nghiêng người hôn cô, rồi cất giọng bên tai cô, “Cảm giác nghe em lẩm bẩm bên tai tôi tiếng anh rể cũng không tồi.” Nói xong…

Cùng lúc, Lệ Minh Vũ cũng cứng đờ người.

Sấm chớp ngoài cửa sổ bất ngờ quét qua màn đêm, chiếu sáng bóng dáng của một đôi nam nữ trên giường. Tô Nhiễm đau đớn, nức nở cong người như tôm, còn vẻ mặt anh lại tái nhợt, ánh mắt tóe ra lạnh lùng hơn bao giờ hết nhìn chằm chằm vào người phụ nữ dưới thân…

 

Q.4 – Chương 14: Búp bê rách nát

Hai người căng thẳng có đến vài giây, Tô Nhiễm thấy anh bất động, cô vô thức thở dài một hơi, đau đớn dữ dội khiến cô chịu đựng không nổi. Cô không biết tiếp theo anh sẽ tổn thương cô như thế nào. Cơ thể cô đau buốt, mồ hôi ướt đẫm tóc, cô thở hổn hển, hơi hé mắt nhìn người đàn ông nằm trên.

Không thấy thì thôi, chứ vừa nhìn cô thực sự bị vẻ mặt anh dọa sợ. Lệ Minh Vũ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt anh đen thẳm nóng rực đầy dọa người, toát lên lạnh lùng hơn trước đó. Lúc này, cô có cảm giác như cơn mưa lạnh giá ngoài cửa sổ đang ào ạt tạt vào người cô, khác biệt hoàn toàn với động tác và nỉ non dịu dàng vừa rồi, khiến cô căng thẳng nghẹt thở, muốn vùng vẫy lại nghe giọng anh khàn đục ra lệnh, “Đừng động đậy.”

Vẻ mặt anh dọa Tô Nhiễm ngây người, cô nghe răng mình run cầm cập, không biết do đau đớn hay do…vẻ mặt đột nhiên chuyển lạnh của anh.

Nhưng cô còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa hơn, Lệ Minh Vũ lại nhấn người xuống, hơi thở gấp gáp như dã thú phả lên da thịt cô, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: “Tô Nhiễm, qua đêm nay, em đừng mơ tôi sẽ buông em ra lần nữa.”

Một câu nói khiến lòng dạ Tô Nhiễm vỡ tan.

Cô chưa bao giờ biết hóa ra chuyện nam nữ lại đáng sợ như thế này, đáng sợ đến nỗi con người đánh mất cả lý trí, mà bản thân cô cũng chỉ biết vô lực mềm nhũn dưới thân anh. Rốt cục, cô cũng cảm nhận được cái gì là bị chinh phục thật sự, cô chỉ có thể tùy ý anh muốn làm gì thì làm, hoàn toàn mất hết năng lực phản kháng.

Tô Nhiễm nhắm mắt, dần chìm sâu vào tình cảnh đáng sợ, hành vi điên cuồng này.

“Mở mắt ra, nhìn tôi, nhìn rõ tôi là ai.” Giọng anh khàn đục bỗng ra lệnh, ngữ điệu trầm thấp nhuốm đầy dục vọng đến dọa người, buộc cô phải nghe theo.

Thấy cô mở mắt, đồng tử thấm dục vọng nồng đậm của Lệ Minh Vũ mới nổi lên thỏa mãn. Cơ thể anh vì hoạt động kịch liệt mà ướt sũng mồ hôi, từng hạt đọng trên cơ bắp săn chắc trơn nhẵn, phác họa mỗi một đường cong nam tính đầy sức hút. Nhìn khuôn mặt ửng hồng, mềm mại như nước của cô, ánh mắt anh càng thêm tối thẳm. Anh hơi rút người ra, làm cô rên nhẹ một tiếng, rồi anh lật người cô lại, nâng eo cô cao hơn. Anh ngắm nhìn tấm lưng sáng bóng với làn da trắng nõn ửng hồng rực rỡ của cô sau cơn kích tình càng thêm mê người.

Lệ Minh Vũ chầm chậm vuốt ve từ gáy đến mông cô, động tác của anh hệt như đang sờ vào một món đồ gốm hoàn mỹ nhất. Khuôn mặt Tô Nhiễm mệt mỏi úp xuống gối, để mặc anh nâng cô cao hơn. Cô chỉ cảm thấy hai chân mình đang run rẩy vì vật đàn ông to lớn. Đầu óc cô đã rỗng tuếch từ lâu. May là anh ngừng lại, nếu không cô nhất định sẽ chết.

Tới tận lúc này, cô mới ý thức rõ ràng đàn ông rất đáng sợ.

Tô Nhiễm mệt nhoài người hít thở, khuôn mặt cô tái nhợt ướt nhẹp mồ hôi. Cô không biết Lệ Minh Vũ muốn đối đãi với cô như thế nào, cô chỉ cảm thấy ngón tay anh quá nóng, nó cũng như ánh mắt dọa người của anh đang ủi lên da thịt cô. Còn chưa kịp định thần, Tô Nhiễm lại cảm giác được một nguồn lực quen thuộc mà đáng sợ xâm nhập vào cơ thể mình. Nhưng lần này, anh xâm nhập rất nhanh rất mãnh liệt.

“A…” Cô khẽ kêu, cau chặt mày, nhưng vì sức lực điên cuồng của người đàn ông phía sau mà thanh âm cô vỡ vụn.

Bàn tay Lệ Minh Vũ giữ chặt cơ thể cô, anh cảm thấy bản thân mình chưa bao giờ lại cuồng loạn mãnh liệt như ngày hôm nay. Vẻ mặt mê đắm của cô càng khiến anh không thể khống chế. Anh ôm chặt cơ thể vô lực, tùy ý anh sắp xếp của cô, anh chỉ muốn cùng cô đốt cháy hết dục vọng. Suy nghĩ này làm anh không chút băn khoăn mà liên tục phóng thích.

“Thẳng người lên cảm nhận tôi.” Giọng nói anh khản đục sa sầm. Anh ghét cô nhắm mắt, lẽ nào lúc này đây cô lại cam tâm tình nguyện tưởng tượng anh thành người đàn ông khác?

Tô Nhiễm sợ hãi, cô cảm thấy động tác anh cuồng dã và dữ dội, cô muốn chống lại nhưng càng bị anh ôm chặt hơn.

Tô Nhiễm không rõ anh nói gì, cô chỉ thấy trong cơ thể mình càng lúc càng nóng, cô muốn cắn mạnh môi, không cho bản thân mình bật ra tiếng. Lệ Minh Vũ gầm nhẹ, “Gọi ra!”

Cô bất giác thả lỏng, thanh âm vụn vặt mà cấp bách phát ra từ miệng cô.

Lệ Minh Vũ bắt đầu thay đổi tư thế, cô như búp bê vô lực nghiền nát để mặc anh lắc lư, mệt mỏi đón nhận mùi vị hòa lẫn giữa khoái lạc và đau đớn. Suốt quá trình, anh luôn dõi mắt theo gương mặt cô, ánh mắt anh chuyên chú khiến cô hoảng hốt. Ý thức của cô dần mơ hồ hơn, ngón tay cô trở nên trắng bệt lạnh buốt. Cô không biết đã qua bao nhiêu lâu. Cô chỉ biết quá trình này lâu rất lâu, cơ thể cô như vắt mì được anh biến hóa không ngừng với mọi tư thế. Khi cô khản giọng giữa sự va chạm thân thể, khiến cô gần như ngất đi, cô nghe thấy anh gầm nhẹ một tiếng. Dường như, mọi thứ cuối cùng cũng kết thúc.
Dưới ngọn đèn mờ tối, Tô Nhiễm như vừa trải qua một hồi cực hình, hổn hển nằm trên giường, cơ thể cô lưu đầy dấu vết thuộc về anh. Cô cực kỳ giống búp bê nghiền nát, ánh mắt cô ngây dại vô thần, từng đợt thủy triều khoái lạc chí mạng đã rút hết sức lực của cô.

Trong lúc bần thần, cô thấy cơ thể mình được anh ôm lấy, khuôn mặt tái nhợt dán vào vồng ngực nhấp nhô theo từng nhịp hít thở gấp của anh. Mặt cô thấm đầy mùi hương kích tình và hổ phách. Cô thấy Lệ Minh Vũ cầm cốc nước uống một hớp, rồi cúi đầu hôn cô. Cô vội vã tìm kiếm nguồn nước, như cá khát khô trên sa mạc.

“Chịu không nổi?” Lệ Minh Vũ cười nhạt.

Tô Nhiễm thấy tai mình lùng bùng, không rõ anh đang nói gì, nhưng cô cảm nhận anh ôm mình chặt hơn, anh nắm tay cô kéo xuống dưới, cười nhẹ, “Tô Nhiễm, vẫn chưa đủ. Đêm nay còn rất dài.”

Cô kinh hãi thở dốc, trong tay anh đang nắm lấy cô là vật đàn ông đã thức tỉnh, cô sợ sệt run rẩy.

“Đừng, tôi không được.” Cô cố gắng cầu xin. Hoạt động vừa rồi của anh hầu như đã cướp hết sinh mệnh của cô, tiếp tục nữa, cô nhất định sẽ chết.

Lệ Minh Vũ nâng cằm cô, ánh mắt thỏa mãn vụt lên một tia tàn nhẫn, “Là người của tôi, em phải đón nhận tôi. Em nhẫn nại cho tôi.”

Nước mắt Tô Nhiễm lăn dài, mệt lả lắc đầu, lại thấy anh ôm cô ngồi dậy, giọng nói khàn khàn cất giọng bên tai cô: “Tô Nhiễm, qua đêm nay, em sẽ không rời bỏ tôi nữa.”

Anh nhìn cô chăm chú, đôi đồng tử đen láy phản chiếu dáng dấp cô phờ phạc. Anh mãi mãi cũng không quên được dáng vẻ bốn năm trước của cô, đôi mắt xinh xắn đẫm lệ tựa như thủy tinh rơi vào tim anh. Chỉ tiếc, tất cả biểu hiện đều là giả dối! Đôi mắt anh đê mê, sâu thẳm tựa như đầm nước khiến cô say sưa hoa mắt.

Tô Nhiễm không cách nào thấu hiểu ý tứ trong lời nói của anh. Cô để mặc anh giơ chân mình lên cao, xâm nhập thật sâu vào cô. Cô bật ra tiếng đau nhức, nơi bí ẩn vừa trải qua giày vò làm sao có thể tiếp nhận xâm chiếm của anh lần nữa? Nơi bí ẩn của cô khít chật nhất thời khó khăn đón lấy anh. Cơ thể cô chặt kín khiến Lệ Minh Vũ chấn động, gần như tan vỡ, anh nín thở cố nén dục vọng, châm chọc cô, “Xem ra, anh ta chẳng ra gì. Bốn năm rồi, anh ta cũng không làm em thay đổi là bao.”

Tô Nhiễm đau đến nói không ra lời. Hơn nữa, cô thật sự không hiểu lời nói của anh.

Cô khóc thút thít, rồi lại không kềm được bám chặt vào vai anh. Mùi hương của anh thật sự rất dễ chịu, cô chỉ thấy toàn thân mình càng lúc càng nóng, tốc độ của anh cũng càng lúc càng nhanh…

Da thịt Lệ Minh Vũ màu đồng tráng kiện ánh lên làn da trắng nõn như tuyết của cô, đối lập kích thích thị giác mạnh mẽ. Cô thấy bản thân mình như chiếc thuyền nhỏ dập dờn trên sóng, chỉ biết nương náu theo động tác lúc chìm lúc nổi của anh, thoáng cái vươn đến cực đỉnh, thoáng cái lại rời vào vực sâu say mê, khoái cảm mãnh liệt như lửa nóng bừng bừng thiêu đốt cô. Lần đầu tiên, cô thấy anh như vậy, anh như vậy khiến cô sợ hãi nhưng không thể cự tuyệt.

“Đủ rồi, tôi không chịu nổi.” Tô Nhiễm không ngừng cầu xin anh.

Nhưng lời cầu xin của cô chỉ khiến anh càng thêm điên cuồng luật động. “Nói, em có phải của tôi hay không?” Anh thở gấp gáp hỏi cô, đồng thời lại liên tiếp chiếm hữu cơ thể cô, lực đạo to lớn va chạm làm cô choáng váng, dường như cả bầu trời đầy sao đều nổ tung trong mắt cô.

“Tôi là…Tôi là của anh…ưm…” Tô Nhiễm chỉ biết ngoan ngoãn đầu hàng.

Sự thừa nhận của cô khiến khóe miệng anh thỏa mãn. Hình dáng cô xinh đẹp trầm luân trong bể tình tràn đầy rung động, làm anh càng cuồng dã hơn. Cộng thêm lời cô nói, khiến anh bùng nổ trong nháy mắt. Mãi lâu sau, anh gầm nhẹ, rồi rót hết yêu thương nóng hổi vào cơ thể cô. Tô Nhiễm hổn hển, ngón chân cô uốn cong, từng đợt co rút như vô vàn hoa tươi đang đua nở trước mắt cô, rồi lại như lên đến đỉnh cao khoái lạc nhất của đời người. Ngàn chấm sao sáng vút qua đầu cô, loáng cái cô ngất đi.

Cô chỉ biết rằng, buổi tối hôm nay, trong không gian tù túng, cô bị một người đàn ông chưa từng chạm cô thật sự vào bốn năm trước điên cuồng như dã thú xâm chiếm. Một lần rồi lại một lần, vô số lần trong cơn mê man, sức lực của anh đánh thức cô, rồi vô số lần làm cô ngây ngất trên đỉnh cao cực lạc.

Đêm nay, cuối cùng cô cũng hiểu rõ, hóa ra chuyện nam nữ là vậy, cách thức đàn ông giày vò phụ nữ đáng sợ nhường nào.

***

Khi Tô Nhiễm tỉnh dậy, ánh nắng chói chang chóa mắt cô, cô thể cô mềm oặt trên giường, còn sau cô là vòm ngực đàn ông ấm áp như tượng. Hơi thở đàn ông đều đều rót vào tai cô, cánh tay ôm chặt cô vào lòng, khiến cô không thể cựa quậy.

“Ưm.” Tô Nhiễm thử động đậy, cô đau đớn khẽ rên. Cô không thể nhúc nhích, vì chỉ cần thoáng chút xê dịch, cô cảm thấy đau đớn như xương cốt rạn nứt.
Khuôn mặt Tô Nhiễm trắng bệch. Cô không còn đủ sức quay lại trên giường, đành mệt nhoài dựa vào giường, cô báu chặt chăn che khuất dấu xanh tím trên cơ thể rã rời, cánh môi run run nhìn anh.

Cô nhìn anh rời khỏi giường, nhìn anh tiến lên từng bước về trước, dừng lại trước mặt cô, thân hình anh cao lớn sừng sững như núi dưới ánh mặt trời. Từ trên cao nhìn cô, anh không mặc quần áo, mỗi một cơ bắp săn chắc đều lộ ra ngoài. Tô Nhiễm không dám nhìn anh, cụp mắt, hàng mi dài giấu đi buồn đau nơi đáy mắt.

Lệ Minh Vũ ngồi xuống giường, dường như cũng không có ý định ẵm cô lên, anh nâng mặt cô, vừa lúc tầm mắt cô rơi vào giữa hai chân anh. Nơi đáng sợ dằn vặt cô suốt cả đêm có vẻ như lại thức tỉnh dưới ánh nhìn lom lom của cô. Tô Nhiễm kinh hãi, muốn quay mặt sang chỗ khác lại bị anh giữ càng chặt, đành nhắm hai mắt.

“Không được nhắm mắt.” Lệ Minh Vũ quát lạnh, “Tối qua dạy dỗ vẫn chưa đủ ư?”

Tô Nhiễm buộc lòng mở mắt, vì cô biết người đàn ông này đáng sợ đến mức nào.

Thấy cô nghe lời, anh chầm chậm cong môi cười, thờ ơ nhưng lộ ra nguy hiểm, ngón tay thô ráp chà xát cánh môi khô khốc của cô, rồi như nuối tiếc, lắc đầu, “Cô bé đói khát.” Nói xong, anh liền cúi người, hôn môi cô.

Đầu Tô Nhiễm luôn ngửa cao, môi cô tràn ngập hơi thở thuộc về anh, cô không cách nào cựa quậy. Phút chốc, cô thấy môi mình đau nhói, nụ hôn của anh trở thành gặm cắn, thậm chí không chút nào thương tiếc, anh điên cuồng cắn mút môi cô.

“Không. Đau quá.” Cô chống tay lên ngực anh, đau đớn rươm rướm nước mắt.

Lệ Minh Vũ thỏa mãn buông ra, nhưng lại nắm chặt cằm cô, lạnh nhạt cất giọng, “Lần đầu của em cho ai, Mộ Thừa?” Có trời biết, tối qua khi anh nghĩ tới điều đó, lồng ngực anh giận đến phát điên. Bốn năm trước và bốn năm sau đều đan vào cùng một nơi, nếu không phải vì không có trở ngại, anh thật sự sẽ tin cô là lần đầu, cô mệt lả người cầu xin, dáng vẻ cô kêu đau, nước mắt của cô, mọi thứ đều giống bốn năm trước, chỉ một chút nữa thì anh đã tin.

Nhưng vừa nghĩ cô cũng có thể như vậy dưới thân Mộ Thừa, anh chỉ còn biết tàn phá, tàn phá liều lĩnh và chiếm hữu!

Câu nói của anh cảnh tỉnh cô, rốt cuộc cô cũng hiểu ý tứ trong lời nói của anh tối qua, ngây ngẩn nhìn anh rất lâu. Hóa ra, anh hiểu lầm cô và Mộ Thừa.

“Bắt đầu từ hôm nay, em quên anh ta cho tôi.” Lệ Minh Vũ thấy cô không trả lời, lòng anh càng thêm khẳng định, tức giận lưu đầy trong mắt, phẫn nộ tuyên bố: “Tôi không quan tâm trước đây em có bao nhiêu người đàn ông, cũng không quan tâm em yêu anh ta đến mức nào, kể từ tối hôm qua em chỉ thuộc về một mình tôi. Từ giờ trở đi, em chỉ được biết một người đàn ông là tôi, bất cứ người đàn ông nào cũng không được phép dòm ngó em. Nếu tôi biết em và anh ta còn dây dưa mập mờ, đừng trách tôi không khách sáo.”

Tô Nhiễm kiên cường nén nước mắt, cằm cô đau đớn từng cơn. Nhớ đến tất cả mọi chuyện xảy ra bốn năm trước, giọng cô khàn khàn mà bất lực vang lên, “Lệ Minh Vũ, anh là cầm thú.”

Anh lấy tư cách gì yêu cầu cô như vậy? Bốn năm trước là anh ruồng bỏ cô, bốn năm sau anh dựa vào cái gì mà làm như vậy? Không nói đến chuyện Mộ Thừa đối xử quân tử như thế nào với cô bốn năm qua, dù cho cô và Mộ Thừa có quan hệ thật sự thì liên quan gì đến anh? Lúc đó, nếu không phải vì anh tuyệt tình, cô sẽ mất đi thuần khiết ư? Thậm chí, con của cô cũng vì anh tuyệt tình mà không còn. Tất cả mọi thứ này, cô chỉ muốn lãng quên, nhưng vì sao anh không buông tha cô?

Cô nói khiến sắc mặt Lệ Minh Vũ càng thêm u ám, lửa giận nóng cháy trong mắt anh càng thêm rừng rực. Vì người đàn ông đó mà cô miễn cưỡng không muốn như vậy.

“Cầm thú? Em yên tâm, từ nay về sau, tôi sẽ làm em cảm nhận đầy đủ cái được gọi là cầm thú.” Vẻ mặt anh trầm tĩnh như mọi khi, thấy mắt cô hoảng loạn, nhếch miệng cười nhạt, “Tôi vẫn chưa muốn mới nhiêu đó mà đã giày vò chết em. Hôm nay, ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi về. Buổi tối, tôi sẽ từ từ dạy bảo em.”

Cô không rõ anh nói gì, chỉ cảm thấy màu sắc của ánh mắt anh đáng sợ, giọng điệu anh trầm thấp mềm mại, nhưng lại khiến cô bất an.

Lệ Minh Vũ nói hết, đi vào phòng tắm. Đánh răng rửa mặt xong xuôi, cũng không ngoảnh đầu lại liền rời khỏi.

Trong căn biệt thự to rộng chỉ còn một mình Tô Nhiễm, cô vẫn ngồi dưới đất, bất động như búp bê thủy tinh.

Không biết trôi qua bao lâu, cô mới động đậy, nén nhịn đau đớn đứng dậy, vịn tay lên tường rồi bước từng bước vào phòng tắm.

————Hoa lệ phân cách tuyến———

Buổi chiều yên ắng cực kỳ, Tô Nhiễm ngồi bó gối cạnh cửa sổ, ngắm nhìn dòng người và xe cộ ngược xuôi như nước chảy bên ngoài.

Không ngờ cô lại trốn thoát. Có lẽ Lệ Minh Vũ cho rằng cô không thể bỏ đi nên không khóa cửa. Rời khỏi biệt thự, cô liền đi nhờ xe về đến căn phòng mà cô đã mướn. Trong phòng trống không, còn chưa kịp lắp đặt thiết bị, nên cô ngồi bệt dưới sàn nhà suốt mấy tiếng qua.

Áo sơmi khó có thể giấu đi vết thâm tím mà anh lưu lại. Cô khóc to rất lâu trong phòng tắm, lần này cô khóc bi thương hơn cả bốn năm trước. Nước mắt cô hòa lẫn vào bọt nước dưới vòi sen, cô tẩy rửa cơ thể mình một lần rồi lại một lần, nhưng làm như thế nào cũng không tẩy sạch nhục nhã mà tối qua anh gây ra cho cô.

Cô đau đến chết lặng. Cũng như bây giờ, hai mắt cô khô cạn, khóc không ra nước mắt, khắp người cô căng cứng đau buốt, chỉ cần khẽ động đậy, cơ thể và trái tim cô thống khổ như phải trải qua cực hình.

Vì vậy, khi Mộ Thừa và An Tiểu Đóa xông vào căn phòng trống trãi, liền thấy sắc mặt Tô Nhiễm tiều tụy ngồi cạnh cửa sổ. Hai người càng thêm hoảng sợ, nhất là Mộ Thừa, anh đứng thừ người. Vài giây sau, anh mới đi đến ôm lấy Tô Nhiễm, còn chưa kịp hỏi, anh đã nghe thấy cô cau mày bật ra đau đớn. Ánh mắt anh thoáng rơi vào dấu vết thâm tím lộ ra ngoài quần áo, đáy mắt anh vừa yêu thương vừa lo lắng…

“Tô Nhiễm, tại sao lại như vậy?” Anh dịu dàng ôm cô, nhìn kỹ hơn những dấu thâm tím này, anh hiểu rõ ngay lập tức. Mộ Thừa là người từng trải, chỉ cần nhìn sơ đã biết cô gặp chuyện gì. Anh giận tím tái mặt mày, căm phẫn quát to: “Tên cầm thú đó đối xử với em như vậy?”

 

Q.4 – Chương 15: Một mình rời đi

An Tiểu Đóa cũng sợ hãi, trong nhất thời cô đứng sững tại chỗ nhìn Tô Nhiễm. Cô chưa bao giờ thấy dáng vẻ này của Tô Nhiễm, yên lặng đến mức có thể hòa lẫn vào không gian xung quanh. Tô Nhiễm ngồi bó gối im lặng ở đó, sắc mặt trắng bệch dọa người. Trời biết, hai đêm nay, cô tìm Tô Nhiễm đến phát điên. Ngay cả căn phòng trống này, cô cũng đã tìm. Vậy thì Tô Nhiễm mới trở về từ đâu?

Cô không bước lên trước. Nhưng khi cô thấy Mộ Thừa vốn luôn nho nhã dịu dàng lại mất kiềm chế quát to, cô đã hiểu tất cả mọi chuyện. Mộ Thừa yêu Tô Nhiễm, lẽ ra cô phải đoán ra từ sớm. Lần đầu tiên, Mộ Thừa bất ngờ xuất hiện trước nhà cô, lẽ ra cô phải đoán ra chứ. An Tiểu Đóa hít sâu một hơi, đè nén thôi thúc muốn khóc trong lòng. Tất cả dường như diễn ra quá nhanh, Tô Nhiễm gặp chuyện gì, cô không rõ ràng, Mộ Thừa làm sao quen Tô Nhiễm, cô cũng không biết. Cô thấy rất khó chịu, cũng rất ước ao, nhưng cô càng xót xa dáng vẻ hiện tại của Tô Nhiễm.

Mãi lâu sau, Tô Nhiễm mới phản ứng, ánh mắt ngây dại, im lặng nhìn Mộ Thừa ở trước mặt.

“Tiểu Nhiễm, anh là Mộ Thừa. Đừng sợ, mọi chuyện đã qua rồi.” Mộ Thừa thấy cô yên lặng, anh đau đến nát lòng, cố nén lửa giận, anh dịu dàng, cẩn thận vuốt tóc cô, cất giọng thì thầm: “Tiểu Nhiễm, anh xin lỗi, là anh không tốt.”

Khóe miệng Tô Nhiễm giật giật, viền mắt ươn ướt. Cô hoảng hốt như thấy lại bốn năm trước. Khi cô phát điên, đập mạnh đầu mình bị thương, khi cô bị trầm cảm nặng, tuyệt vọng thương tổn bản thân, luôn là người đàn ông này xuất hiện trước mặt cô. Anh dịu dàng, yêu thương nói với cô, Tiểu Nhiễm, mọi chuyện đã qua rồi, anh sẽ ở mãi bên cạnh em.

Bốn năm sau, anh vẫn xuất hiện. Khi cô tổn thương vô tận lần nữa, anh vẫn ở đây, dịu dàng vỗ về cô. Đây là Mộ Thừa. Đây là người đàn ông mà cô không thể không biết ơn.

Thấy đôi mắt cô ngấn nước mải miết nhìn bản thân, Mộ Thừa đau đớn cực hạn. Hình ảnh cô nén nước mắt như một con dao đâm sâu vào tim anh. Tay anh run run chạm vào gò má cô, Mộ Thừa cúi người, đôi môi ấm áp in lên trán cô.

Trong nháy mắt, nụ hôn của Mộ Thừa hạ xuống, An Tiểu Đóa cứng đờ người, rồi xoay mạnh sang chỗ khác. Giây tiếp theo, hai hàng nước mắt lăn dài.

Tô Nhiễm nhắm mắt, hàng mi dài run rẩy như bươm bướm vẫy cánh mềm yếu dưới màn mưa. Giây phút này, cô thật sự rất mệt, rất bất lực. Hơi thở ấm áp của Mộ Thừa giống như một khúc gỗ di động, người sắp chết đuối dường như không còn gì để băn khoăn.

Nước mắt nhạt nhòa bị nụ hôn của Mộ Thừa chặn lại. Rất lâu sau, anh mới buông cô ra, ánh mắt đau xót nhìn cô chăm chú.

Tô Nhiễm chầm chậm mở mắt, đáy mặt cô bất lực như trẻ con nhìn anh. Cuối cùng, cô cũng lên tiếng, giọng điệu cô yên ổn, “Mộ Thừa, dẫn em đi đi. Bất luận nơi nào cũng được.”

“Được, chúng ta đi.” Mộ Thừa không chút suy nghĩ liền đồng ý với yêu cầu của cô, anh bế cô bước ra ngoài.

An Tiểu Đóa nhanh chóng lau khô nước mắt, đi sát theo sau.
Sân bay quốc tế, cổng ra số 2.

Người tới người đi vội vã cất bước.

Tô Nhiễm dựa người vào ghế, bên cạnh cô là vali kéo. Mộ Thừa dẫn Cách Lạc Băng đi làm thủ tục, chỉ còn An Tiểu Đóa ngồi cạnh cô. An Tiểu Đóa nhìn bảng báo bay trên đại sảnh, khẽ nói với Tô Nhiễm, “Cậu suy nghĩ kỹ rồi? Thật sự phải đi sao?”

Bởi vì vội vàng nên Mộ Thừa đặt vé chuyến bay có thể cất cánh sớm nhất. An Tiểu Đóa không những lưu luyến Mộ Thừa, mà cô càng lưu luyến hơn cả chính là Tô Nhiễm và Cách Lạc Băng. Vợ trước của Mộ Thừa – Quý Hâm Dao muốn trở lại bên cạnh anh, không chỉ tự tiện dọn vào nơi anh ở hiện tại, mà còn thường xuyên đến khám bệnh ở bệnh viện để canh chừng Mộ Thừa. Cô ta sợ Mộ Thừa bỏ đi nên càng khoa trương hơn, cứ cách vài giờ lại chạy đến nhà trẻ theo dõi Cách Lạc Băng. Cô bé đương nhiên không thoải mái với người mẹ đột nhiên xuất hiện này. Từ lúc mới sinh ra, cô bé chưa từng gặp mẹ, vốn dĩ không có khái niệm về mẹ, nên mỗi lần nhìn thấy Quý Hâm Dao, cô bé liền sợ hãi. Suốt hai ngày Tô Nhiễm mất tích, An Tiểu Đóa vừa đi tìm cùng Mộ Thừa, vừa giúp Mộ Thừa dỗ dành Cách Lạc Băng. Tiếp xúc thường xuyên nên cô cũng thân với cô bé.

Vì vậy, khi Mộ Thừa đồng ý ngay với yêu cầu của Tô Nhiễm, thì liền dẫn cô bé đến sân bay. Trọn mấy tiếng đồng hồ, Tô Nhiễm im lặng không nói tiếng nào. An Tiểu Đóa nhờ Cách Lạc Băng nên cũng nắm bắt được chút ít tin tức vụn vặt, móc nối chúng với nhau cuối cùng cô cũng hiểu. Hai buổi tối vừa qua, Tô Nhiễm bị Lệ Minh Vũ dẫn đi, bộ dáng cô chật vật như thế này chắc chắn liên quan đến Lệ Minh Vũ.

Thực ra, An Tiểu Đóa chẳng muốn họ quyết định vội vàng như vậy. Tự tiện lánh đến nước khác là một việc làm rất mạo hiểm. Cô không tán thành cách trốn tránh tâm lý này. Hơn nữa, cũng gần đến giờ Quý Hâm Dao đến nhà trẻ đón Cách lạc Băng, cô ta sẽ biết Mộ Thừa dẫn con cùng một người phụ nữ khác rời đi. Cô ta khó mà tưởng tượng mọi chuyện lại thành như thế này.

Tô Nhiễm xoay đầu nhìn cô, không trả lời câu hỏi của cô, nhẹ nhàng lên tiếng, “Tiểu Đóa, mình xin lỗi. Về chuyện của mình và Mộ Thừa…”

“Tiểu Nhiễm, thực ra cậu không cần giải thích với mình.” An Tiểu Đóa cố cười thật tươi, khẽ cất tiếng cắt ngang cô, “Hai ngày nay, Mộ Thừa đi khắp mọi nơi tìm cậu, tìm cậu suốt cả ngày lẫn đêm, anh ấy chưa từng chợp mắt. Thậm chí, anh ấy còn thoái thác vài ca phẫu thuật chỉ để tìm cậu. Vì vậy, mình hiểu hết cả rồi. Anh ấy yêu cậu, rất yêu rất yêu cậu.”

Tô Nhiễm nhìn thấy đau thương mà An Tiểu Đóa đang cố che giấu trong ánh mắt, lòng cô chua xót vô cùng. Quyết định này của cô rất ích kỷ. Vào lúc cô buột miệng thốt ra, cô đã quên An Tiểu Đóa, cô đã quên An Tiểu Đóa thích Mộ Thừa đến nhường nào. Tô Nhiễm hít sâu, ánh mắt kiên quyết khác thường, “Cậu yên tâm, người phải đi cũng chỉ có một mình mình.”

An Tiểu Đóa nghe vậy liền sửng sốt, lắc đầu nguầy nguậy, “Không được không được. Nếu cậu nói như vậy, cậu không được phép bỏ đi.” Hốc mắt cô đỏ hoe, cầm tay Tô Nhiễm, “Tiểu Nhiễm, dù mình không yêu Mộ Thừa, cậu cũng không được làm như vậy. Mình chỉ muốn cậu hạnh phúc, vui vẻ. Yêu Mộ Thừa là chuyện của bản thân mình, không liên quan đến cậu và Mộ Thừa. Dù sao anh ấy cũng không biết mình yêu anh ấy, Tiểu Nhiễm…”
Tô Nhiễm cũng rươm rướm nước mắt, bỗng ôm chầm An Tiểu Đóa, giọng điệu cô run run, “Tiểu Đóa, cậu hãy nghe mình nói, từ đầu đến cuối đều là chuyện của mình. Chiều nay, mình chưa suy nghĩ kỹ, nhưng trên đường đến sân bay mình đã nghĩ rất kỹ rồi. Mình không thể ích kỷ như vậy, không thể xem Mộ Thừa là khúc gỗ di động, anh ấy cần phải có cuộc sống riêng của chính bản thân anh ấy. Trên đời này sẽ có một kiểu người, đi vòng mãi vẫn gặp nhau, nhưng ông trời lại định sẵn hai người chỉ có duyên không phận. Đây chính là mình và Mộ Thừa. Tiểu Đóa, Mộ Thừa là người đàn ông tốt, cậu nhất định phải nắm chắc hạnh phúc của bản thân.”

An Tiểu Đóa lắc đầu nguầy nguậy, đứng dậy nhìn cô, nước mắt lăn dài trên má, “Tiểu Nhiễm, cậu cần gì phải như vậy chứ? Lệ Minh Vũ dựa vào cái gì mà đối xử với cậu như vậy? Anh ta đã có chị cậu, bây giờ lại tới bức bách cậu? Cậu không cần đi, mình đòi lại công bằng cho cậu.”

Tô Nhiễm cười khổ, “Tiểu Đóa, mình bỏ đi không phải vì sợ anh ta. Có lẽ mình không nên trở về. Có những việc mình chỉ muốn quên đi, cho nên mình bỏ đi chỉ vì không muốn vướng mắc vào cuộc sống của anh ta. Mình không muốn liên quan bất cứ chuyện gì với anh ta lần nữa. Như vậy, đối với mình hay Hòa Vy đều không công bằng.”

“Mộ Thừa chắc chắn sẽ không cho cậu đi một mình.” An Tiểu Đóa sốt ruột, nhìn sang quầy đăng ký, Mộ Thừa vẫn chưa quay lại.

Tô Nhiễm cũng nhìn theo, lại cúi đầu lấy vé máy bay từ trong giỏ xách, “Tiểu Đóa, thực ra vừa rồi thừa dịp mọi người kiểm tra hành lý, mình đã lấy vé máy bay, là vé một chiều, đến khác nơi với Mộ Thừa.”

“Cái gì?” An Tiểu Đóa kinh hoảng.

“Mình sắp phải vào cửa an ninh rồi. Tiểu Đóa, nếu cậu còn coi mình là bạn thân thì trước mắt đừng kể chuyện này với mẹ mình. Còn Mộ Thừa…” Tô Nhiễm đứng dậy, kéo vali, khẽ nói, “Chuyển lời dùm mình đến anh ấy, cái mình thiếu anh ấy, kiếp sau nhất định mình sẽ trả lại. Tiểu Đóa, cậu bảo trọng.”

“Tiểu Nhiễm…” An Tiểu Đóa cản trước mặt cô. “Sao cậu có thể làm như vậy? Cậu tính làm gì vậy hả? Đánh du kích? Mình mặc kệ trong lòng cậu Lệ Minh Vũ như thế nào, chí ít cậu làm vậy là không công bằng với Mộ Thừa, cậu có nghĩ đến cảm nhận của anh ấy không? Cậu biết khi cậu yêu cầu anh ấy dẫn cậu đi, ánh mắt anh ấy dịu dàng biết bao, có lẽ đây là việc mà anh ấy muốn làm.”

Tô Nhiễm dừng bước, lẳng lặng nhìn cô, “Bốn năm qua, Mộ Thừa luôn chăm lo cho cuộc sống của mình. Nếu bốn năm trước không có anh ấy, có thể mình đã không còn trên cõi đời này. Là anh ấy, kéo mình dậy từ vực sâu, để mình hiểu ra mình vẫn có thể tiếp tục sống. Nhưng Tiểu Đóa, sẽ có ngày con người phải sống độc lập, mình không thể dựa mãi vào sự quan tâm của anh ấy mà sống. Mình không có cách nào yêu anh ấy, vì mình đã mất hết tư cách để yêu một người. Nếu Mộ Thừa cứ ở mãi bên cạnh mình, anh ấy chỉ có đau khổ vô vàn. Bây giờ mình ra đi là cách báo đáp tốt nhất với anh ấy.”

Mắt An Tiểu Đóa đỏ ngầu, lắc đầu liên tục.

“Tiểu Đóa, mình rất may mắn khi được làm bạn với cậu. Cho nên cậu phải hạnh phúc, nhất định phải hạnh phúc.” Tô Nhiễm lau nước mắt giúp An Tiểu Đóa, “Mình đi.” Nói xong, cô kéo vali đi đến cửa an ninh.

“Tiểu Nhiễm…” An Tiểu Đóa đứng lặng tại chỗ dõi theo bóng lưng cô, khóc to.

Phía sau lại truyền đến tiếng bước chân gấp gáp, rồi tiếng quát khẽ vang lên, “Tiểu Nhiễm!”

Tô Nhiễm và An Tiểu Đóa cùng quay đầu lại, thấy vẻ mặt lo lắng, khó hiểu của Mộ Thừa. Anh bước nhanh lên trước, kéo Tô Nhiễm, “Em muốn làm gì? Chúng ta vẫn chưa tới giờ vào cửa an ninh.”

Cách Lạc Băng cũng chạy lại, ngẩng đầu đầy chờ mong nhìn Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm nhìn khuôn mặt lo lắng của Mộ Thừa, khẽ cất tiếng: “Mộ Thừa, em xin lỗi. Thực ra, khi vừa đến sân bay, em đã lén lấy vé trước. Do em kích động, em không thể kéo anh cùng điên với mình.”

Mộ Thừa nghe liền sững sờ, “Em nói cái gì vậy? Em phải biết, anh đã muốn dẫn em đi từ lâu. Tiểu Nhiễm…”

Tô Nhiễm không đợi anh nói xong, liền bước gần lại ôm anh, điềm đạm lên tiếng: “Mộ Thừa, lần này hãy để em đi một mình, được không anh? Chúng ta mãi mãi là bạn tốt của nhau. Nhờ anh giúp em chăm sóc tốt cho Tiểu Đóa.”

“Tiểu Nhiễm…” Mộ Thừa hơi kéo cô ra, nhìn cô, nhấn mạnh từng chữ: “Anh không hiểu em nói gì. Tóm lại, em đến đâu, anh sẽ theo đến đó.”

“Chuyến bay này chỉ còn một chỗ cuối cùng. Mộ Thừa, để em đi một mình. Như vậy em mới thấy yên lòng.” Tô Nhiễm cười dịu dàng, giấu đi bất lực và cay đắng nơi đáy mắt.

“Mẹ Tô Nhiễm, mẹ đừng bỏ ba và Băng Nựu ở lại.” Cách Lạc Băng dường như hiểu ý Tô Nhiễm, khóc nức nở ôm chân cô, giọng nói đầy tội nghiệp.

Mọi người chung quanh không kềm được quay lại nhìn, cảnh này rất dễ khiến người ngoài ngờ vực.

“Băng Nựu, con ngoan ngoãn nghe lời.” Tô Nhiễm ngồi xổm xuống, vuốt tóc cô bé, ánh mắt đau xót, “Mẹ chỉ đi khuây khỏa. Mẹ sẽ mau về thăm con, được không?”

“Con không chịu. Oa oa…” Cách Lạc Băng khóc to.

“Con ngoan, không khóc.” Cô ôm cô bé, lòng cô nhói đau.

Mộ Thừa nhìn cô, rất lâu sau mới mở miệng, “Tiểu Nhiễm, anh đã nói sẽ ở bên cạnh em mãi mãi. Bây giờ em đi cũng không sao. Anh sẽ ngồi chuyến bay khác đến tìm em.”

“Mộ Thừa, tội gì anh phải như vậy? Em sẽ không ở đó lâu. Anh đừng phí sức lực của mình cho em nữa. Suốt mấy năm qua, em biết ơn anh nhiều lắm.” Tô Nhiễm đứng lên, lưu luyến nhìn Băng Nựu rồi lại nhìn An Tiểu Đóa đang khóc bù lu bù loa, cố gắng xoay người rời đi.

Mộ Thừa ở phía sau, đột nhiên hô to, “Tiểu Nhiễm, dù em đi đến nơi nào, anh đều sẽ tìm được em.”

Tô Nhiễm khẽ run, dừng bước nhưng không quay người. Một lát sau, cô bước về cửa an ninh, sau lưng cô truyền đến tiếng khóc nức nở của Băng Nựu.

Khi vali vừa đặt lên băng chuyền an ninh, điện thoại di động chợt đổ chuông. Nhân viên an ninh bên cạnh liền nhắc nhở: “Cô ơi, phiền cô để điện thoại sang bên này kiểm tra.”

“Xin lỗi, vui lòng chờ tôi một chút.” Tô Nhiễm nhìn tên người gọi, vội vàng xách vali xuống. Nhiều người đang xếp hàng đợi qua cửa an ninh nên cô đành bước sang một bên nghe máy.

“Tiểu Nhiễm, tính sao bây giờ? Có chuyện lớn rồi, việc xúc tiến “Midi” vào thị trường gặp trở ngại. Bây giờ, chị mơ màng, không biết phải làm sao mới tốt nữa.” Đầu dây bên kia là Guerlain. Giọng Guerlain nôn nóng thông qua điện thoại truyền đến tai Tô Nhiễm.

“Hả? Guerlain, chị nói gì vậy? Thị trường gặp trở ngại? Chị có ý gì?” Tô Nhiễm cũng ngây ngẩn, kinh ngạc lên tiếng hỏi.

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38

Tags:

Bài viết cùng chuyên mục:

Clip QUAY LÉN chị gái TỰ SƯỚNG trên giường

Clip cực HOT - Không xem PHÍ cả đời

Danh mục

Tin tức:

 18+  Chia sẻ  Giải trí  Ảnh đẹp  Ngôi sao  Scandal  Kinh doanh  Bất động sản  Doanh nhân  Tài chính - Đầu tư  Thị trường  Pháp luật  Tâm sự  Thế giới  Thế giới xe  Thể thao  Bóng đá  Hậu trường thể thao  Thiết bị số  Tư vấn sức khỏe  Xã hội  Giáo dục  Giới trẻ  Đời sống  Đẹp  Làm đẹp  Thời trang  Điểm tin

Phần mềm:

Thế giới truyện: